Hội An - đi và cảm nhận?

Hội An - đi và cảm nhận?

Hội An ngày nay đã không còn là một cái tên xa lạ đối với bất kỳ du khách nào. Dù là khách trong nước hay quốc tế, chỉ một lần đặt chân đến Hội An cũng đều bị quyến rũ bởi đô thị cổ kính, nhỏ bé và êm đềm này. Ngay bản thân tôi - một người đã từng đến thăm Hội An hơn một lần - vẫn muốn tới nơi đây lần nữa để cảm nhận rõ hơn về nét văn hóa mang đậm chất phương Đông với những ngôi nhà cổ, chùa cầu, lồng đèn, nhang trầm …nơi đây.

Một cái tên thân thương khác mà Hội An thường được gọi mà ai cũng biết đó là: “Phố đèn lồng”. Quả thật một trong những nét đặc trưng làm nên vẻ đẹp lung linh về đêm, rực rỡ ban ngày của Hội An chính là những chiếc đèn lồng. Ðèn lồng Hội An từ lâu đã trở thành món quà đáng quý mà hầu như du khách nào đến đây cũng phải mua về một chiếc đèn lồng nhỏ như một món quà “đặc sản” để làm kỉ niệm, để tặng người thân. Nhưng thứ làm tôi nhớ nhất ở Hội An chính là không khí đặc biệt mang đậm nét văn hóa phương Đông cổ xửa bởi các công trình kiến trúc trong khu phố cổ được xây dựng hầu hết bằng vật liệu truyền thống: gạch, gỗ và không có nhà quá hai tầng. Du khách dễ nhận ra dấu vết thời gian không chỉ ở kiểu dáng kiến trúc của mỗi công trình mà có ở mọi nơi: trên những mái nhà lợp ngói âm dương phủ kín rêu phong và cây cỏ; những mảng tường xám mốc, xưa cũ; những bức chạm khắc về một con vật lạ hay diễn tả một câu chuyện cổ.

Đi khắp Hội An, bất cứ ai cũng phải chú ý tới ngôi chùa nằm trên chiếc cầu bắc ngang qua con lạch nhỏ trong khu đô thị cổ, nơi mà tôi cho rằng “Nếu bạn chưa ghé thăm chùa Cầu thì chuyến thăm Hội An lần này của bạn gần “công toi” mất rồi!” Lần đầu tiên đến Hội An, tôi đã chụp rất nhiều ảnh ở chiếc cầu đặc biệt này nhưng vốn tính hay quên nên chưa tìm hiểu kĩ về nó. Đến lần thứ hai thăm Hội An, tôi mới được một bác bán cao lầu kể lại lịch sử của ngôi chùa Cầu này. Chuyện kể rằng chiếc cầu này được các thương nhân người Nhật xây dựng vào đầu thế kỷ 17 nên người dân nơi đây vẫn thường gọi là cầu Nhật Bản. Theo truyền thuyết, ngôi chùa được xem như một thanh kiếm đâm xuống lưng con quái vật mamazu, khiến nó không quẫy đuôi, gây ra những trận động đất. Năm 1653, người ta dựng thêm phần chùa, nối liền vào lan can phía bắc, nhô ra giữa cầu nên từ đó người dân địa phương gọi là chùa Cầu. Đây là công trình kiến trúc duy nhất được coi là có gốc tích Nhật Bản còn lại và cũng là một trong những biểu tượng nổi bật nhất cho dấu ấn văn hóa Nhật Bản trong lòng di sản Hội An, cho sự giao lưu giữa hai nền văn hóa Việt - Nhật. Ở Hội An, ngoài 3 ngôi mộ cổ và di tích Chùa Cầu do người Việt và người Nhật cùng xây dựng, ta có một hiện vật khác phản ánh quan hệ hữu nghị giữa hai nước đó là đồ gốm sứ. Theo như những gì tôi đọc được, trong danh mục gốm sứ Việt Nam tìm thấy ở Nhật có một vài loại mang dáng dấp gốm Thanh Hà - Hội An. Hơn nữa một số lượng lớn tiền đồng Nhật Bản thời Khoang Vĩnh - thế kỷ VXII cũng được tìm thấy ở Hội An.

 

Có những thứ ở Hội An tôi về đến nhà ngẫm lại và tìm hiểu mới thấy hết được cái hay của đô thị nhỏ cổ kính này. Cái hay và chiều sâu của Hội An không chỉ dừng ở kiến trúc cổ hay những món đặc sản không thể quên mà Hội An còn ẩn chứa những dấu ấn đặc biệt của hai nền văn hóa Việt – Nhật. Lần tới, nếu có dịp đến thăm Hội An lần nữa, tôi sẽ phải quan sát và cảm nhận nhiều hơn mới không uổng công đi. Đó là cảm nhận của tôi, còn bạn, bạn đã bao giờ du lịch Hội An chưa? Nếu có đi thì hãy vận dụng hết tất cả giác quan để “nghe, nhìn, nếm và cảm” nhiều hơn nhé!

Curnon – Why not?



Để lại bình luận